Nhưng cậu không bao giờ tỏ ra buồn bã, cậu vẫn bền chí tập luyện hàng ngày và đặc biệt cha cậu luôn có mặt trên khán đài để động viên, ông chưa bỏ lỡ một trận đấu nào cho dù Bobby luôn ngồi ghế dự bị và chưa từng được vào sân bao giờ.
Những giọt nước mắt lăn trên má Bobby: “Cha tôi luôn tin rằng tôi sẽ trở nên một cầu thủ bóng đá, cha đã đến xem toàn bộ những trận đấu, mặc dầu tôi luôn ngồi ghế dự bị, nhưng cha tôi bị mù và bữa nay là lần trước hết cha có thể nhìn thấy tôi chơi bóng, tôi chẳng thể làm cha thất vọng” và cậu òa khóc. Bốn năm trôi qua cho đến một ngày Bobby được huấn luyện viên xếp trong danh sách thi đấu chính thức trong một trận đấu giao hữu với đội bóng đến từ địa phương khác.
Trong sự reo hò của khán giả, huấn luyện viên tới ôm lấy cậu chúc hạ, ông hỏi: “Điều gì đã khiến cậu trở thành xuất sắc như ngày hôm nay?”.
Lan Tử (Theo Inspirationalstories). Mặc dầu luôn vậy khôn cùng nhưng Bobby dường như không theo kịp các thành viên khác, cậu luôn ngồi ghế dự bị khi câu lạc bộ có những trận thi đấu với các đội bóng khác. Ái tình và sự tin thật kỳ diệu, nó là động lực lớn nhất giúp con người vượt qua mọi khó khăn tưởng chừng như chơi thể trong cuộc sống.
Trận đấu diễn ra với sự ngạc nhiên của hết thảy đội bóng, Bobby như một người khác, anh chạy như chưa từng mệt nhọc, xông xáo tranh bóng và làm bàn. Trận đấu chấm dứt với thắng lợi thuộc về đội của anh. Nhưng cậu chưa kịp vui thì nhận được tin cha cậu từ trần, huấn luyện viên nói rằng cậu nên về nhà và ông sẽ thay thế người khác. Trong sự nghẹn ngào, Bobby nói rằng cậu nhất định phải chơi trong trận đấu ấy nên huấn luyện viên đồng ý.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét