Còn nếu mục tiêu không rõ thì hô hào đổi mới giáo dục cũng không giải quyết được vấn đề
Trước cổng trường Quốc học - Huế Thưa Giáo sư! chung cuộc trong Dự thảo, Bộ GD&ĐT chốt lại bậc phổ quát vẫn là 12 năm? GS Phạm Tất Dong GS Phạm Tất Dong: Vấn đề không phải bao nhiêu năm, mà là ở chỗ phải làm rõ đích.
Theo tôi, cần phải có một cách nào đó bình tĩnh hơn chứ đừng mải chạy theo số lượng, thành tích. Thứ 2, là khi bảo vệ luận văn hay luận án tốt nghiệp, thì hội đồng phải là những người nắm vững chuyên môn trong lĩnh vực đó, chứ chẳng thể nào người ngồi hội đồng lại "lơ mơ” chuyên môn. Tại sao cũng học, cũng đào tạo trong nhà trường mà người này thành công, thành đạt trở nên nhà bác học, viện sĩ, lái buôn, người khác lại không thành gì cả? Cái đó là học ở đời chứ không học trong nhà trường.
Chất lượng giáo dục ngày càng được nâng cao Nhân nói đến nguồn nhân công và khái niệm đại học tinh hoa mà ông đưa ra, hiện đang có nhiều quan điểm về việc đào tạo nhân công ngành y, nếu không giữ được chất lượng hậu quả phải trả giá là tính mệnh con người. Học là phải làm cho tổ quốc phát triển lên.
Và theo học được ở những cấp cao hơn. Ông nhận định như thế nào về vấn đề này? - hiện thời, Bộ GD-ĐT đang có chủ trương những trường đào tạo không chất lượng sẽ buộc phải dừng lại. Người tài phải là người đóng góp thật sự cho xã hội. Đào tạo không có một lộ trình cẩn thận, có chất lượng thì sẽ không thu lại được những kết quả như mong muốn. Học xong nghề đi làm nhưng công nghệ không ngừng thay đổi, bởi vậy nếu không học thêm theo đúng tức là để bổ dưỡng, tích lũy Kiến thức cho ngày mai thì chẳng thể sống được.
Ví dụ như học trò phổ biến học hết lớp 12 là con người như thế nào? làm được cái gì? Chẳng hạn, có một mục tiêu cụ thể như, hiện là thời buổi hội nhập quốc tế nên đến lớp 12 phải nói thạo được 1 ngoại ngữ, và 1 ngoại ngữ nữa có thể đọc sách được.
Thưa ông, mục tiêu của nả cách giáo dục hiện theo Dự thảo Đề án chính là để đáp ứng được nguồn nhân công cho hợp với yêu cầu của sơn hà? - Giáo dục phổ thông phải chất lượng thì mới chuyện trò đào tạo được. Tôi vẫn thường nêu quan điểm, nguồn nhân lực ở nước ta có 50 triệu người lao động, Trung Quốc có khoảng 800 triệu.
Mỗi viên gạch xây tòa nhà là một con người, một nhân cách. Nếu không đáp ứng được các nhu cầu về chuyên môn thì chất lượng đào tạo sẽ là rất kém.
Thế nhưng, học thêm không phải là cách tổ chức những lớp học để được học những "bài tủ” khi sắp thi. Thế nên, hiện nay mình mới mở các lớp đại học chất lượng cao. Và tại Hội nghị về đổi mới quản lý các trường đại học vừa mới diễn ra, Bộ GD&ĐT vẫn dìm còn tình trạng giảng sư các trường đại học chỉ có trình độ cử nhân? - Thực ra, trong tâm trạng cả tổ quốc còn thiếu những cán bộ đầu ngành nên việc đào tạo giáo dục đại học và trên đại học đang rất được chú trọng.
Chúng ta cũng nên khuyến khích mọi người học thêm. Một lúc chẳng thể làm ào ào, vì thầy không đáp ứng được điều kiện cơ sở vật chất cũng không đủ. Có thể khai triển các dự án phối hợp, hợp tác đào tạo với các nước khác. Thứ hai là đại học đại chúng, tức là khoảng độ 20 - 30% có trình độ trung học được học đại học theo nhiều kiểu, ngắn hạn và dài hạn, đại học cộng đồng và trung ương.
Thực tế hiện nay đội ngũ cơ hữu ở các trường đại học đã được đào tạo khá nhiều
Ta phải hiểu nguồn nhân công là cái gì? Là một tòa nhà nhiều tầng khác nhau. Tuy nhiên so với nhu cầu chung của xã hội vẫn là chưa đủ.
Bên cạnh đó, có một vấn đề nảy là ở một số nơi không cho đào tạo sau đại học.
Hay những bài rà soát nếu như không học thêm với thầy thì điểm sẽ kém hơn so với những người đi học thêm.
Sau khi đào tạo hai bên phải ngang nhau về trình độ, có thể cầm bằng sang nước khác làm việc được và ngược lại. Một khi chất lượng kém thì sẽ chẳng thể hội nhập quốc tế được.
Cuộc chuyện trò của chúng tôi với GS Phạm Tất Dong - Tổng thư ký, Phó chủ tịch Hội Khuyến học Việt Nam diễn ra chỉ một ngày sau khi Bộ GD&ĐT công bố với báo chí bản Dự thảo Đề án "Đổi mới cơ bản, toàn diện giáo dục và đào tạo” sẽ trình Trung ương vào tháng 10 tới.
Do vậy đừng bao giờ nghĩ rằng giáo dục ở bậc phổ quát không liên hệ đến nguồn nhân lực của đất nước. Làm sẽ rất khó, chứ không đơn giản. Nhưng về mặt chất lượng hai nóc nhà phải cao bằng nhau. Thưa ông, trở lại với câu chuyện nguồn nhân công và ý ông nói ở trên về việc chẳng thể để thiếu người tài hơn nước khác.
Chỉ 5% thanh niên có trình độ trung học vào đại học thì đại học ấy là tinh hoa. Làm thế nào để đạt được chất lượng cho nguồn nhân lực ấy, thưa ông? - Vấn đề đặt ra là phải quốc tế hóa, phải có chương trình giáo dục và đào tạo tương đương các nước khác. Bởi, nếu chỉ chú trọng về số lượng cho đủ số thạc sĩ, tiến sĩ mà chất lượng kém thì thà chúng ta không đào tạo, không có còn tốt hơn.
Thứ 3, là phải dần nâng cao trình độ của đội ngũ giảng viên cơ hữu và có sự đào tạo liên tục. Giáo dục chính quy chỉ giúp ban đầu thôi, còn giáo dục không chính quy giúp anh học suốt đời! Nhiều người tài giờ thành tài được là do học không chính quy chứ đâu phải chính quy.
Có thể thấy, Bộ GD-ĐT cũng thấy được tác hại của việc đào tạo tràn lan. Vậy việc dừng lại bậc học phổ thông ở 11 năm hay 12 năm, theo ông, có phải là điều gì quá lớn liên quan đến chất lượng nguồn nhân lực? - Ngay từ bậc phổ quát phải đặt ra là học như thế nào để sau này tự học được. Nhưng chỉ khoảng 20 - 30% có học thức đại học thì lúc đấy gọi là đại chúng.
Ngay tôi là giáo sư, muốn giảng một vấn đề gì mới, tôi cũng phải học thì mới giảng được chứ tự nhiên đâu có nói được. Hiện ở Việt Nam đào tạo để phục vụ cho công nghiệp hóa, mà một trong những diễn tả của công nghiệp hóa là trung lưu hóa. Họ đua nhau đi làm thạc sĩ
Thầy ở lĩnh vực chuyên môn nào thì chỉ được đào tạo ở lĩnh vực chuyên môn đó. Trong khi Hội Khuyến học luôn chủ trương xây dựng một xã hội học tập, học suốt đời. Anh nào vượt trội thì phải bồi bổ để trở thành nhân kiệt.
Thí dụ có đích cụ thể như thế thì phải có cả chương trình tương ứng. Nói về phổ cập đại học, có lẽ giờ khoảng trên 50% thanh niên được học đại học thì chỉ có Mỹ hoặc Anh.
Thậm chí, chẳng mấy khi có người được 8 điểm. Cùng với đó, cách chấm lúc nào luôn ở điểm 9, điểm10. Đây là cách làm vô cùng hiểm nguy. Còn phổ cập đại học thường là trên 50% số người trong đồ thị đại học.
Trân trọng cảm ơn ông! Hoàng Minh - Huyền Trang (thực hiện). Đào tạo phải có chất lượng thì mới ra nguồn nhân lực chất lượng. Người nghèo ở nông thôn có 480 nghìn/tháng, người nghèo ở thành phố chưa đến 600 nghìn/tháng thì làm sao gọi là công nghiệp hóa được. Đại học cũng có mấy khái niệm: Đại học tinh hoa, đào tạo cho số ít, những anh nào giỏi thì mới đào tạo.
Những nước như thế học là để làm chứ học không phải để nói suông. Chữ học thêm có nghĩa là tự học, nỗ lực học, học có chỉ dẫn hoặc không có chỉ dẫn. Bản thân tôi là Giáo sư tôi vẫn học thêm. Vậy tòa nhà nhân công của họ rất to, trong khi tòa nhà nhân lực của ta lại quá bé. Điều này có được quyết định bằng chất lượng đào tạo từ nền giáo dục không? - Giáo dục chính quy với không chính quy luôn gắn với nhau.
Tri thức ngày nay ở phổ biến không đủ để vào nghề, Cho nên muốn vào nghề buộc phải học nghề.
Ý nghĩa của học tập suốt đời là ở đó. Học trong nhà trường có thể cầm bằng xuất sắc vẫn chưa phải người tài. Hiện thời, chúng ta đào tạo quá nhiều những thạc sĩ trong đó có cả những giáo viên, quản lý ở những trường mẫu giáo, tiểu học.
Hiện thời phải kiểm tra chặt đẹp đội ngũ giảng viên cơ hữu của các trường. Việc đào tạo ra các thạc sĩ, tấn sĩ đòi hỏi một trình độ đào tạo, có chuyên môn cao. Trên tòa nhà ấy, cái nóc của nó là tuấn kiệt.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét