Ngược lại, năm nay đã 70 tuổi nhưng sức khỏe vẫn dai sức, vẫn ngày ngày xuôi ngược các tỉnh thành đốn củi mưu sinh
Cơ duyên để hai người quen biết nhau cũng tình thực cờ khi cùng làm ở một nhà máy dệt đóng trên địa bàn Q. Ở trần sau khi làm lễ cúng gia tiên. Lúc quen nhau là khi bà 18 tuổi còn ông là 24 tuổi, nhưng hai người tới ngoài 40 tuổi mới về chung một mái nhà. HCM), người được biết đến với hơn nửa thế kỷ từ khi sinh ra ở trên đời có lề thói. Do bản tính không thích mặc áo nên ông thường rất khó làm lâu trong các nhà máy, xí nghiệp.
Tuy chỉ đơn giản vậy nhưng đó lại là một câu chuyện rất đẹp và kéo dài tận… 18 năm. Theo Gia đình. Ngôi nhà tuy không lớn và bộn bề bởi cái nghề nặng nhọc, nhưng họ cũng đã xây được một khu nhà trọ cho mấy hộ thuê.
Dị nhân" Lữ Tuấn Hồng hặm hụi bên công việc quen thuộc. Phải tới khi gia đình giải thích thì mọi người mới biết rõ và cảm thông cho ông. Cha mẹ bà lúc ấy thách đố ông Hồng muốn lấy được con gái họ thì phải có được công việc ổn định, bảo đảm cuộc sống sau này thì mới ưng ý. Khi biết ông trở về với nghiệp đốn củi, họ tự nguyện góp sức tham gia, cùng ông hàng ngày vật lộn với độ cao, ăn nắng ngủ mưa rong ruổi khắp nơi.
Vậy nên, tôi cứ toàn phải mua quần xà lỏn, cả trăm chiếc cũng dùng hết”. Khi chúng tôi tìm đến hỏi thăm, căn nhà nhỏ của ông vẫn còn đang bộn bề những thanh gỗ, khúc củi lớn nhỏ xẻ đều do chủ nhân đốn về được sắp thành đống.
Trong nghĩ suy, gia đình nghĩ rằng, ông Hồng không phải người có tâm lý thông thường.
Cảnh tượng ấy khiến nhiều người kinh ngạc không biết làm sao, thậm chí nhiều người còn không tin trước mặt mình là chú rể mà nhầm tưởng là … “yêu râu xanh” nên nháo nhào đi tìm… chàng rể. “Có nhẽ, cái biệt danh “dị nhân Sài thành” mà mọi người gán cho ông ấy cũng xuất phát từ đó”- bà nói.
Lúc đầu thì còn thường ngày nhưng về sau, bộ xống áo ấy làm cho chàng rể nóng nực, chật chội. Riêng thị hiếu cởi trần của ông ấy thì lúc đầu thầy kỳ kỳ nhưng đến giờ thì ai cũng hiểu”. Bà Thoa tâm sự: “Tuy cuộc sống không sang giàu nhưng tôi luôn vui vẻ khi lấy ông ấy.
Điều bác mẹ bà Thoa cảm thấy bất ổn nhất là “chàng rể” mà con gái tuyển lựa lại có gu cởi trần khiến gia đình càng thêm bất an. Vừa cúng gia tiên xong, chàng rể vào phòng lột sạch áo ra, chỉ mặc chiếc quần dài và cùng cô dâu chào hỏi mọi người xung quanh. Sống giữa tỉnh thành phồn hoa đô hội bậc nhất của cả nước, nhưng ông không làm một công việc gì khác trừ đi đốn củi mướn để kiếm gạo, một nghề được xem là ngược đời trong thời hiện đại hiện thời.
Đến giờ, dù chung sống lúc tóc đã điểm bạc mà mỗi lần ra chợ, muốn trông nom cho chồng tấm áo diện cũng chẳng dám, bởi mua về có bao giờ ông ấy mặc. Mọi việc chuẩn bị đoạn, khách khứa mời đầy đủ, ấy thế mà đúng ngày trọng đại thì xảy ra sự việc ngang trái, làm bít tất khách cưới cùng toàn gia đình được một phen hốt hoảng. Cả chục năm trời không thấy có tiếng cãi vã gì từ nhà ông bà ấy.
TP. Thích cởi trần. Cứ vào rồi lại ra, sau hết ông quyết định trở về nghề… đốn củi. Vì ái tình, bà ra công thuyết phục nhưng cũng không được.
Trong lúc khó khăn, họ viện trợ ông rất nhiều. Thế nhưng, đám cưới của cả hai vợ chồng này là cả một câu chuyện dài mà đến giờ nhiều người nhắc lại vẫn chẳng thể nào quên. Đến giờ đã 20 năm chung sống, nhưng lần trước tiên, “dị nhân” Lữ Tuấn Hồng (66 tuổi) mới tiết lậu câu chuyện có nhẽ thuộc diện “độc nhất vô nhị” trong ngày cưới hỏi ở Việt Nam
Sau nhiều năm, chung cục gia đình bên gái cũng phải mềm lòng, đồng ý gả cô con gái cho anh chàng “tiều phu” lúc ấy đã ngoài 40 tuổi. Bởi quen ở trần nên việc mặc áo với ông Hồng đã khó, nay lại khoác trên người bộ quần áo dày cộp, kèm theo đôi giày nặng nề nên ông rất khó chịu trong chuyện đi đứng, chào hỏi.
11, Q. Cởi trần đi “tán gái” Ông Lữ Tấn Hồng (66 tuổi, P. Có khi đó là giờ ăn trưa vội vã, hay những buổi chiều muộn sau ca làm. Trong tổ nếu ai không có công viêc, ông sẵn sàng giới thiệu vào làm cùng ông với mức thu nhập ổn định. Cho dù có khá nhiều anh “trồng cây si” nhưng không hiểu thế nào, người con gái ấy cứ để ý anh chàng chuyên “cởi trần”.
Thế nhưng, hành trình 18 năm lăn lộn mưu sinh để lấy vợ của ông Hồng có rất nhiều gian nan. Bởi chẳng ai dám tin trong ngày lễ trọng đại, chàng rể mình trần trùng trục cùng cô dâu ra chào đôi bên họ hàng đến chia vui”. Chàng rể cũng không có quan điểm gì, nghĩ rằng việc mặc áo trong vài ba tiếng đồng hồ chắc cũng có thể gắng được, dù sao cũng là ngày trọng đại, ai lại cởi trần.
Đến khi trưởng thành, thói quen ấy vẫn không hề thay đổi. Do đã biết tính con rể không mặc áo nên gia đình nhà gái cũng thông cảm, nhưng vẫn đề nghị phải cố “chịu đựng” trong toàn buổi lễ, lúc nào vãn khách đến chia vui thì mới được bỏ áo.
Xung quanh nhân vật này cũng có nhiều điều khá đặc biệt. Cảnh tượng ấy khiến nhiều người nhìn ông giống một “yêu râu xanh” hơn. Những khi nào làm việc mệt nhọc hay có chuyện vui buồn gì, họ luôn mang ra tâm tư cùng nhau.
Bà Nguyễn Thị Thoa (60 tuổi), người vợ dám “chấp nhận” về sống với ông khi kể lại chuyện tình có phần lạ đời, miệng cứ mủm mỉm cười. Trái lại, bà Thoa lại nổi tiếng xinh đẹp, tính cách dịu dàng. Chịu không thấu, ông liều xin vợ và nhạc phụ cho mình được…. Lý do của chuyện này được bà Thoa chia sẻ rằng do khi ấy cuộc sống còn khó khăn, ông Hồng lại không có họ hàng thân thích, gia sản cũng không có một tí gì nên gia đình bà phản đối, quyết không muốn giao thế cục đứa con yêu quý cho một người vô định như vậy.
Nhiều người hàng xóm khi nối cùng người viết góp vui: “Vợ chồng ông Hồng luôn sống chan hòa tình cảm với cộng đồng, thẳng đóng góp xây dựng khu phố, ủng hộ những gia đình khó khăn. Kinh ngạc tưởng chàng rể là “yêu râu xanh” "Dị nhân" cởi trần nhưng ít bệnh Bà Thoa cho biết, điều lạ là dù không mặc áo, ngay dầm mưa dãi nắng nhưng ông rất ít khi đau ốm.
Gò Vấp”. Thời khắc ấy, ông Hồng được nhiều công nhân biết đến bởi sức khỏe phi thường và cái tính cách “độc”: Cứ qua cổng bảo vệ là ông lột ngay tấm áo trên người mà làm việc. Là người tốt bụng lại tín nghĩa với mọi người xung quanh nên ông có rất nhiều bạn bè và anh em kết nghĩa. Lúc đầu, đôi bên còn e ấp, ngại ngùng nhưng rồi sau đó thân nhau hơn.
20 năm, chừng đó thời gian trôi qua, nhưng mỗi khi nhắc đến đám cưới ngày ấy, bà cứ bảo: “Đó là đám cưới “lạ” nhất mà tôi từng chứng kiến. Số là, khi ông Hồng đã làm cho nhạc phụ, nhạc mẫu mềm lòng đồng ý gả con gái thì vài tuần sau đám cưới diễn ra. Chính vì những sở trường và gu chẳng giống ai thế nên ông vô tình trở thành người lừng danh cực chẳng đã. “Đến giờ nhắc lại cũng thấy kỳ kỳ, mà thói quen rồi, cũng may là Thời điểm đó cả thảy đều hiểu, nếu không thì mất vợ như chơi”, ông Hồng cười lớn khi nhớ về kỉ niệm thuở nào.
Bà Thoa kể về người chồng của mình với giọng hóm hỉnh: “ Ông ấy (ông Lữ Tấn Hồng - PV ) từ bé có cuộc sống rất khốn cùng, đói nghèo tới mức không có tiền mua một chiếc áo để mặc nên suốt ngày chỉ cởi trần. Mọi người cảm thấy bất ngờ bởi khi đó khách có rất nhiều. Gò Vấp. Rồi mặc cho gia đình vợ không đồng ý, ông nhất mực cởi. Thẳng tính gặp gỡ trong công việc nên cả hai có nhiều dịp trò chuyện.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét