Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2013

Quyền dân sự chính khác biệt trị không xa lạ với tầng lớp ta.

Rất tiếc điều này đã không được nói tới trong “Tuyên bố về thực thi quyền dân sự và chính trị”. Với những nhận định, đánh giá (được xem như định hướng cho “Diễn đàn xã hội dân sự”), đó chắc hẳn không thể đảm bảo rằng “Diễn đàn từng lớp dân sự” sẽ đóng góp hăng hái cho sự ổn định và phát triển của tầng lớp và sơn hà, ngược lại sẽ gây bức xúc trong quần chúng.

Góp phần khắc phục những sai trái, hạn chế, đưa tầng lớp ta phát triển lành mạnh là mong muốn chung của bít tất mọi thành viên của xã hội. Cũng như ở vớ các quốc gia hiện đại trên thế giới, quyền xây dựng luật thuộc về Quốc hội. Các quyền tự do ngôn luận, báo chí và thông báo của nhân dân được Nhà nước bảo đảm theo đúng quy định của pháp luật và đạt được những thành tựu to lớn.

Các cơ quan báo chí, thông tin, truyền thông của Việt Nam phát triển nhanh chóng và phát huy tốt vai trò truyền tải thông tin đến với dân chúng. Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên CNXH (bổ sung, phát triển năm 2011) của Đảng Cộng sản Việt Nam khẳng định: Chế độ ta là chế độ do nhân dân làm chủ; Nhà nước ta là quốc gia pháp quyền XHCN.

VĨNH AN. “Tuyên bố về thực thi quyền dân sự và chính trị” viết: “Diễn đàn bàn thảo và hội tụ các quan điểm nhằm góp phần chuyển đổi thể chế chính trị của nước ta từ toàn trị sang dân chủ một cách ôn hòa”. Vậy quyền dân sự chính trị (DSCT) là gì? Theo quan niệm chung của cộng đồng quốc tế, trong đó có “Tuyên ngôn thế giới về quyền con người, năm 1948”, quyền dân sự, là những quyền gắn liền với mỗi cá nhân và không thể chuyển giao cho người khác, như: Quyền sống, quyền tự do và an ninh cá nhân chủ nghĩa… Quyền chính trị, là những quyền liên tưởng đến những giá trị mà mỗi người được hưởng, như: Quyền tự do căn bản của cá nhân; Quyền đồng đẳng về nhân phẩm; Quyền tham dự vào quản lý tổ quốc; Quyền tự do tư tưởng, tự do ngôn luận; Quyền lập hội và hội họp hòa bình… Những quyền này đã được đưa vào Công ước quốc tế về các quyền DSCT, năm 1966.

Thực tiễn cho thấy, kể từ năm 1946 đến nay, ở Việt Nam, các cuộc bầu cử Quốc hội được thực hành theo đúng quy định của Hiến pháp (trừ thời kỳ chiến tranh). Thiết tưởng, phải những ai thật sự mong muốn góp phần loại bỏ tình trạng quan liêu, tham nhũng, bảo đảm càng ngày càng tốt hơn các quyền DSCT, quyền làm chủ của dân chúng chỉ có thể dựa trên việc bảo vệ những thành quả của cách mệnh gần 70 năm qua của dân chúng ta, bảo vệ chế độ từng lớp XHCN do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo, song song, tích cực tham gia vào các cơ chế đã được thiết lập trong Nhà nước và tầng lớp ta.

Quyền bầu cử, ứng cử của công dân được bảo đảm nghiêm chỉnh. Các quyền và tự do căn bản của mọi người được Nhà nước coi trọng, bảo vệ. Ở Việt Nam, từ Hiến pháp năm 1946 đến Hiến pháp 1992 cho đến văn bản “Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992” (đang lấy ý kiến toàn dân), các quyền con người nói chung, quyền DSCT nói riêng của người dân đều được trân trọng ghi nhận.

Đến nay, ngoài báo chí trong nước, người dân Việt Nam còn được tiếp cận với nhiều hãng thông tấn, báo chí, truyền hình nước ngoài, như  Roi-tơ, BBC, VOA, AP, AFP, CNN  …; các trang mạng, như  Yahoo, Google, Facebook  … Tốc độ phát triển internet ở Việt Nam được xếp hạng nhanh nhất khu vực Đông Nam Á và có giá cước vào loại rẻ nhất thế giới.

Công ước này Việt Nam đã tham gia vào năm 1982. Chả hạn các Điều 19: “Mọi người có quyền giữ ý kiến của mình…, quyền này bao gồm quyền tự do ngôn luận…”; Điều 21: “Quyền hội họp hòa bình”; Điều 22: “Mọi người có quyền tự do lập hội…”,… (tuy nhiên) những điều trên phải chịu những hạn chế "vì lợi ích an ninh nhà nước, trật tự công cộng, sức khỏe và đạo đức của công chúng, hoặc vì các quyền và tự do của người khác”.

Hệ thống pháp luật của mỗi nhà nước như thế nào, đủ hay còn thiếu, đã hay chưa tương xứng với pháp luật quốc tế, nội dung quy định của các điều luật như thế nào, cơ sở chính trị, lịch sử của nó ra sao…, đều do Quốc hội quyết định. Hiện giờ, hoạt động của những tổ chức này tụ hợp vào các lĩnh vực như: Từ thiện, xóa đói giảm nghèo, văn hóa nghệ thuật, phát triển cộng đồng, bảo vệ và coi ngó con trẻ, phòng, chống HIV/AIDS… Có thể dẫn ra một số tổ chức như: Hội tin học, Hội văn nghệ dân gian, Viện nghiên cứu phát triển tầng lớp, Hội buồng HIV/AIDS, Hội bảo vệ quyền tác giả âm nhạc, Hội doanh nghiệp trẻ… Trong tầng lớp ta, bên cạnh các tổ chức XHDS nói trên còn có các đoàn thể chính trị-xã hội.

Thứ hai,  một đạo luật cố định có thể đưa ra những chế tài nhằm bảo vệ lợi ích hợp pháp của Nhà nước, của cá nhân và tổ chức. Hiện tại, theo quan niệm chung của các quốc gia, các tổ chức phi chính phủ (nongovernmental organization - N.

Không thể phủ nhận rằng, Đảng và quốc gia ta luôn quý trọng và xem việc bảo đảm các quyền con người nói chung, quyền DSCT nói riêng của người dân. Đây là một điều kiện bảo đảm quyền tự do thông tin cho người dân không dễ gì có được đối với một nước nghèo. Cho đến nay, chúng ta có 5 tổ chức chính trị-từng lớp, hoạt động dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, đó là: Tổng Liên đoàn cần lao Việt Nam, Hội dân cày Việt Nam, Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, Hội Liên hiệp nữ giới Việt Nam, Hội Cựu chiến binh Việt Nam.

Trước nhất, cần hiểu thế nào xã hội dân sự (XHDS)? Theo cách hiểu thường nhật, XHDS (Civil Society) là các tổ chức tình nguyện của người dân nói chung. Và những quy định trong Hiến pháp và luật pháp Việt Nam hoàn toàn hiệp với luật quốc tế về quyền con người. Tuy nhiên, tuyên bố trên đã hàm hồ, thiếu thiện chí đưa những đại quát, nhận định về chế độ từng lớp Việt Nam hiện tại, như: “  thể chế này đã tạo nên một bộ máy cầm quyền có nhiều quyết sách sai lầm và quan, tham nhũng nặng  ;…”.

Không phủ nhận rằng, tầng lớp ta đang đứng trước nhiều vấn đề cần phải giải quyết: Đó là phân hóa giàu nghèo gia tăng, nợ xấu, thất nghiệp, hàng tồn kho,… tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức lối sống của một bộ phận cán bộ công chức trong hệ thống chính trị, như Hội nghị Trung ương 4 (khóa XI) đã thẳng thắn chỉ ra.

Người ta có thể hiểu đó là các hội từ thiện, các tổ chức khoa học, nghề nghiệp, các tổ chức tôn giáo… và các tổ chức phi chính phủ như ở các nước. Các tổ chức chính trị-từng lớp này là thành viên của Mặt trận giang san Việt Nam. Điều 69, Hiến pháp 1992 hiện hành có mệnh đề “Theo quy định của pháp luật”.

) Được xem là bộ phận quan yếu cốt yếu trong XHDS. Đặc biệt, nhóm thủ xướng Tuyên bố cho rằng: “  Không ít người trong giới cầm quyền các cấp cùng với các nhóm ích và sự hậu thuẫn của thần thế bên ngoài đang dựa vào bạo lực cùng nhiều thủ đoạn không chính đáng để duy trì quyền cai trị giang san theo thiết chế toàn trị  ”… Nhận định như vậy không thể nói là công bằng, khách quan, phải không muốn nói là ác ý.

Ở Việt Nam, quyền con người nói chung, quyền DSCT nói riêng là thành quả của cuộc cách mạng do Đảng Cộng sản Việt Nam - Đảng của chủ toạ Hồ Chí Minh sáng lập và rèn luyện lãnh đạo. Tuy những tổ chức này nằm trong hệ thống chính trị, nhưng không phải là cơ quan chính quyền, mà là đại diện cho lợi quyền, tiếng nói của các giai tầng từng lớp.

Trong văn bản “Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992”, lần đầu tiên quyền con người (cùng với quyền công dân) đã được quy định trong một chương. Ngoài Luật Báo chí, Nhà nước đã ban hành quy định: Các cơ quan của Chính phủ có bổn phận định kỳ và khi cần cung cấp thông báo cho báo chí.

Tính tình nguyện và tự quản là tiêu chí cốt tử của các tổ chức này. Ở nước ta, khái niệm XHDS hoàn toàn không có gì mới. Chế độ nhiệm kỳ của Quốc hội và các chức danh quan yếu của quốc gia được thực hành theo đúng quy định của Hiến pháp. Điều này có nghĩa:  Thứ nhất  , sau khi Hiến pháp quy định một điều nào đó thì phải có một đạo luật nhất định quy định cụ thể về quyền, nghĩa vụ của các chủ thể tham dự các quan hệ từng lớp nào đó thì quyền đó mới được đảm bảo và có hiệu lực.

G. Ở chương này, các quyền công dân và quyền con người về DSCT được ghi nhận đầy đủ, song song xứng với các công ước quốc tế về quyền con người mà Việt Nam đã dự. Hẳn nhiên quyền công dân và quyền con người, bao gồm các quyền DSCT trong chương này luôn gắn với bổn phận công dân. Khác với những tổ chức XHDS nói trên, những tổ chức này được sự giúp đỡ của Nhà nước.

Thiết tưởng đây là một ưu việt của các tổ chức từng lớp trong chế độ ta. Quý trọng, đảm bảo quyền công dân, quyền con người là bản chất của chế độ từng lớp, là bổn phận của Đảng và quốc gia ta, không tùy thuộc vào sức ép của bất cứ lực lượng chính trị nào.

O. #, Tạo ra tiền đề cho sự bất ổn về chính trị - điều mà các thần thế cừu địch, chống lại chế độ từng lớp XHCN, chống lại sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đang chờ mong. Số lượng các tổ chức này đăng ký ở Trung ương và các tỉnh, thành thị cho đến nay là rất lớn, có thể lên đến hàng nghìn.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét